Home » Đời Sống
Người Công giáo giữa hai thái cực chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa cộng sản" ?**
4/11/2015 06:22:00 AM |
TC:
Một bài viết nói về vai trò của người công giáo dưới nhãn quan kinh tế,
học thuyết xã hội Công Giáo và đức tin của một bạn trẻ. Xin giới thiệu
đến tất cả những ai quan tâm, đặc biệt những ai thắc mắc về vai trò của
người Công Giáo giữa lằn ranh chính trị Tư bản chủ nghĩa và Xã hội chủ
nghĩa.
---------------------------------------------------------------------
Có bạn hỏi thế này: "Đâu là vị trí của người Công giáo giữa hai thái cực chủ nghĩa tư bản và chủ nghĩa cộng sản" ?
Theo mình thì giáo hội Công giáo luôn nhấn mạnh quyền tư hữu tài sản nhưng cần phải có luân lý trong việc sử dụng tài sản đó. Bạn có quyền sở hữu cá nhân súng đạn nhưng không có nghĩa là bạn có quyền sử dụng súng để bắn vào trẻ em, người nằm chức vụ có quyền pháp lí cho vị trí của anh nhưng anh không có quyền sử dụng vị trí đó để làm phương hại đến tài sản công (Theo thánh Augustino và Tomas Aquinas là : Common Good)
Chủ nghĩa tư bản nhấn mạnh quyền tư hữu và bỏ quên đi việc sử dụng quyền định đoạt tài sản cho mục đích xã hội. Chủ nghĩa cộng sản nhấn mạnh vào việc sử dụng cho mục đích xã hội nhưng loại bỏ quyền tư hữu. Người theo chủ nghĩa Công giáo : Nhấn mạnh quyền tư hữu đặt dưới điều kiện sử dụng cho "common good". (cần phần biệt common goods với public goods (theo kinh tế công) và collective goods (theo li thuyết tản quyền )).
Chủ nghĩa tư bản nói "Cái này của tôi, chỉ sử dụng cho tôi"
Chủ nghĩa cộng sản nói "Cái này của chúng ta, sử dụng cho chúng ta. Nhưng tôi là nhà độc tài tôi quyết định anh có bao nhiêu"
Người công giáo nói : "Cái này của tôi, tôi sử dụng cho chúng ta"
Hay nói khác đi :
Chủ nghĩa tư bản nhấn mạnh những cá nhân tư hữu nuốt chửng mất mục đích xã hội
Chủ nghĩa cộng sản nhấn mạnh mục đích xã hội nuốt chửng cá nhân tư hữu
Người Công giáo nhấn mạnh cá nhân tư hữu, sống vì mục đích xã hội
Phúc âm có hai câu chuyện sau đã phản ánh về CNTB và CNXH như sau để cho bạn thấy rõ hơn giữa : CNTB, CNXH và Người Công giáo
Khi Chúa Jesu đi vào vùng đất có tên là Gerasen* (tiếng việt là gì quên mất tiêu) nơi có một chàng thanh niên bị quỉ ám, anh sống trong hang động bị xiềng xích và kêu gào ngày đêm, anh lấy các viên đá sắc bến để cắt da thịt mình.
Chúa Jesu đi qua đến gần anh là ra lệnh cho Satan "Satan, hãy ra khỏi người này", ngay sau đó bầy quỉ trong anh bị trục xuất và nhập vào đàn gia súc khoảng 2000 con, một cách hùng dữ lao xuống vực thẳm.
Ngay sau đó, người thanh niên niên ăn mặc chỉnh tề, tỉnh táo ngồi bên Jesu. Những người chủ của đàn gia súc Gerasen chẳng hề quan tâm đến anh, cái họ quan tâm là đàn gia súc, vì vậy họ yêu cầu Ngài "Xin ông hãy đi khỏi vùng đất này". Bạn có thể diễn giải câu chuyện này trong ngôn ngữ hiện đại như như sau "Nếu ông đến đây để rao giàng và cứu rỗi phẩm giá con người, và điều đó gây cho chúng tôi sự thiệt hại lợi nhuận. Nếu ông cho rằng việc khôi phục con người trở về giá trị nhân bản thì quan trọng hơn là tài sản, thì xin ông hãy đi cho". Người Garasen quan tâm đến bầy gia súc hơn chàng thanh niên kia, Họ quan tâm đến sự giàu có vật chất hơn là nhân phẩm con người. Đó là biểu tượng cho tinh thần của chủ nghĩa tư bản đặt vật chất cao trọng hơn nhân quyền.
Câu chuyện thứ 2 của Phúc âm mô tả CNCS, không giống như câu chuyện phía trên nơi mà nhà tư bản làm nô lệ cho lợi nhận và ích kỉ cá nhân (selfishness chứ ko là là self-interest). CNCS là sự ích kỉ của chủ nghĩa tập thể. Câu chuyện phía trên là minh họa cho con người kém hơn lợi nhuận. Còn câu chuyện sau đây là minh họa cho con người bị đặt dưới tập thể và nhà nước.
không lâu trước khi Đức Jesu bị đóng đinh trên thập giá. Trước tòa Thượng Tế Caipha, « ông đã nói với các thầy Pharisieu rằng Chúa nhân lành của chúng ta nên bị giết hơn là nhà nước, quốc gia hay tập thể bị thách thức » (Gioan 11 :22). Không có bất cứ bằng chứng nào để kết án tội lỗi của Ngài hay bất cứ sự vi phạm luân lý nào mà Ngài gây ra cho người xung quanh. Như thế, quốc gia và tập thể được bảo toàn để tiêu diệt nhân cách con người nhằm bảo toàn lợi ích tập thể. Trong suy nghĩ của Caipha, chẳng có bất cứ điều gì được xem là con người có những quyền không thể nhân nhượng mà không có ai có thể tước đoạt mất, ngay cả đó là nhà nước. Caipha chỉ quan tâm đến một thực tế rằng nhân phẩm con người chẳng đáng giá gì so với quyền lực chính trị hay quyền lực của đảng phái hay tập thể đông đúc những người Do Thái . Bạn có thể diễn giải trong ngôn ngữ hiện đại :
« Hãy để cho đạo đức chết đi và đừng để cho quyền lực chính trị bị diệt vong. Bất cứ ai đòi hỏi quyền tự do tư tưởng hay quyền rao giảng tôn giáo hay thờ phượng Chúa cao hơn là thờ phượng nhà nước, hay bất cứ ai tuyên bố anh ta có quyền độc lập với đảng chính trị. Hãy thanh trừng ! Nếu bất cứ giáo hội nào rao giảng rằng con người có những quyền mà anh ta sẵn sàng trả những gì thuộc về César cho César, trả những gì thuộc về Thiên Chúa cho Thiên Chúa. Hãy tiêu diệt người đó đó, Bởi vì không có Thiên Chúa nên tất cả đều thuộc về César »
Bởi chối bỏ rằng con người chẳng có quyền gì độc lập với nhà nước, người ta đã tạo ra những còn người hoàn toàn phụ thuộc vào nhà nước. Cũng như những người Gerasen hoàn toàn phụ thuộc vào lợi nhuận.
Cả Quyền lực kinh kinh tế, lẫn quyền lực chính trị đều treo Đức Kitô lên thập giá. Quyền lực kinh tế ích kỉ được tìm thấy nơi những người Gerasen và quyền lực chính trị ích kỷ nơi Thượng tế Caiphas.
Còn gì nữa, trong những giây phút trước khi trút hơi thở cuối cùng, họ kêu gọi Ngài hãy xuống khỏi thập giá bằng cách nhạo báng Ngài trước sự chinh phục của Ngài trước quyền lực kinh tế và quyền lực chính trị. Ngài đã từ chối. Tại sao ? Nếu Chúa Jesu dùng Quyền lực để loại bỏ quyền lực, thì Ngài đã lấy mất tự do của họ. Ngài không muốn lòng sùng kính khúm núm của những kẻ nô lệ phụ thuộc César, mà Ngài muốn tình yêu trong Ân sủng có nguồn gốc Tự do bởi từ chối sử dụng QUYỀN LỰC chống lại quyền lực, Ngài giữ cho linh hồn Ngài Tự do và thân xác tự do, chính vì thế mà Ngài tự do lựa chọn nơi trú ngụ cho Ngài: "Con xin phó linh hồn trong tay Cha". Bởi giữ cho thân xác hay nói cách khác là tài sản của Ngài được tự do mà Ngài mới có gì đó trao lại cho chúng ta.
Đó là Tuyên Ngôn độc lập đầu tiên cũng là Tuyên Ngôn độc lập tâm linh cho chúng ta. Những người con Chúa cần ghi nhớ để giữ cho tâm hồn, linh hồn của mình độc lập để rồi ta "Trả lại cho Thiên Chúa những gì thuộc về Thiên Chúa", Không trả cho César những gì thuộc về Thiên Chúa.
Theo khát vọng của tinh thần "Tuyên ngôn độc lập thứ nhất" mà "Tuyên ngôn độc lập thứ hai" được viết bằng văn bản theo ý nghĩa chính trị đó là "Tuyên ngôn độc lập khỏi Nhà nước". Phần hai của "Tuyên ngôn độc lập Hoa Kỳ đồng thời cũng là "Tuyên ngôn phụ thuộc" vào Thiên Chúa (theo Fulton Sheen) . Tuyên ngôn độc lập thứ 3 mang tính cách kinh tế nới mà những người lao động có thể tự đứng trên đôi chân của mình để gọi "cái này thuộc về tôi".
Học thuyết xã hội Công giáo : Không ít người Công giáo sai lầm nghiêm trọng khi diễn giải đồng hóa Phúc âm và tinh thần "vô sản" của CNCS.
Chúa Jesu từng dạy "Ai có 2 áo hay chia cho người không có, ai có đồ ăn cũng làm như vậy". Ngài đòi hỏi chúng ta lòng tự nguyện, Ngài không nói "hãy làm luật, để lấy 1 cái áo của người có 2 cái để đưa cho người không có". Ngài cũng không kêu gọi "dùng bạo lực cướp của người có 2 áo"
Ngài kêu gọi người thanh niên giàu có đạo đức "giữ giới răn từ nhỏ" rằng về "bán hết của cải chia cho người nghèo" và theo Ngài, nhưng Ngài không hề cưỡng bức tài sản của anh, anh cũng hoàn toàn tự do lựa chọn "cúi đầu bỏ đi". Ngài sinh ra trong nghèo khó, nhưng không cưỡng bức người giàu có phải cho Ngài cái nôi bởi vì Ngài nằm trong máng cỏ; Ngài không cưỡng bức người có nhà cửa phải chia nhà cửa bởi vì Ngài không có một mái nhà; Ngài không cưỡng bức chúng ta phải chết trên thập giá vì ngài bị đóng đinh trên thập giá. Ngài không cưỡng bức chia cách vợ chồng, con cái bởi vì ngài không có một tổ ấm. Ngài không buộc chúng ta phải ngủ dưới trời sao bởi ngài không có đến một mái hiên. Ngài chỉ hỏi nhẹ nhàng: "Con có nghĩ rằng con có thể uống chén đắng này cho thầy không ?".
Hàng trăm ngàn tổ chức từ thiện của CG vẫn đang làm những điều này, kêu gọi lòng từ thiện tự nguyện để phân phối lại Tài sản tư hữu. Biết bao nhiêu Bệnh viện, trường học, Hệ thống đại học công giáo khắp thế giới đều nhằm mục đích này
-----------------------
** Tựa đề do TC đặt.
---------------------------------------------------------------------
Theo mình thì giáo hội Công giáo luôn nhấn mạnh quyền tư hữu tài sản nhưng cần phải có luân lý trong việc sử dụng tài sản đó. Bạn có quyền sở hữu cá nhân súng đạn nhưng không có nghĩa là bạn có quyền sử dụng súng để bắn vào trẻ em, người nằm chức vụ có quyền pháp lí cho vị trí của anh nhưng anh không có quyền sử dụng vị trí đó để làm phương hại đến tài sản công (Theo thánh Augustino và Tomas Aquinas là : Common Good)
Chủ nghĩa tư bản nhấn mạnh quyền tư hữu và bỏ quên đi việc sử dụng quyền định đoạt tài sản cho mục đích xã hội. Chủ nghĩa cộng sản nhấn mạnh vào việc sử dụng cho mục đích xã hội nhưng loại bỏ quyền tư hữu. Người theo chủ nghĩa Công giáo : Nhấn mạnh quyền tư hữu đặt dưới điều kiện sử dụng cho "common good". (cần phần biệt common goods với public goods (theo kinh tế công) và collective goods (theo li thuyết tản quyền )).
Chủ nghĩa tư bản nói "Cái này của tôi, chỉ sử dụng cho tôi"
Chủ nghĩa cộng sản nói "Cái này của chúng ta, sử dụng cho chúng ta. Nhưng tôi là nhà độc tài tôi quyết định anh có bao nhiêu"
Người công giáo nói : "Cái này của tôi, tôi sử dụng cho chúng ta"
Hay nói khác đi :
Chủ nghĩa tư bản nhấn mạnh những cá nhân tư hữu nuốt chửng mất mục đích xã hội
Chủ nghĩa cộng sản nhấn mạnh mục đích xã hội nuốt chửng cá nhân tư hữu
Người Công giáo nhấn mạnh cá nhân tư hữu, sống vì mục đích xã hội
Phúc âm có hai câu chuyện sau đã phản ánh về CNTB và CNXH như sau để cho bạn thấy rõ hơn giữa : CNTB, CNXH và Người Công giáo
Khi Chúa Jesu đi vào vùng đất có tên là Gerasen* (tiếng việt là gì quên mất tiêu) nơi có một chàng thanh niên bị quỉ ám, anh sống trong hang động bị xiềng xích và kêu gào ngày đêm, anh lấy các viên đá sắc bến để cắt da thịt mình.
Chúa Jesu đi qua đến gần anh là ra lệnh cho Satan "Satan, hãy ra khỏi người này", ngay sau đó bầy quỉ trong anh bị trục xuất và nhập vào đàn gia súc khoảng 2000 con, một cách hùng dữ lao xuống vực thẳm.
Ngay sau đó, người thanh niên niên ăn mặc chỉnh tề, tỉnh táo ngồi bên Jesu. Những người chủ của đàn gia súc Gerasen chẳng hề quan tâm đến anh, cái họ quan tâm là đàn gia súc, vì vậy họ yêu cầu Ngài "Xin ông hãy đi khỏi vùng đất này". Bạn có thể diễn giải câu chuyện này trong ngôn ngữ hiện đại như như sau "Nếu ông đến đây để rao giàng và cứu rỗi phẩm giá con người, và điều đó gây cho chúng tôi sự thiệt hại lợi nhuận. Nếu ông cho rằng việc khôi phục con người trở về giá trị nhân bản thì quan trọng hơn là tài sản, thì xin ông hãy đi cho". Người Garasen quan tâm đến bầy gia súc hơn chàng thanh niên kia, Họ quan tâm đến sự giàu có vật chất hơn là nhân phẩm con người. Đó là biểu tượng cho tinh thần của chủ nghĩa tư bản đặt vật chất cao trọng hơn nhân quyền.
Câu chuyện thứ 2 của Phúc âm mô tả CNCS, không giống như câu chuyện phía trên nơi mà nhà tư bản làm nô lệ cho lợi nhận và ích kỉ cá nhân (selfishness chứ ko là là self-interest). CNCS là sự ích kỉ của chủ nghĩa tập thể. Câu chuyện phía trên là minh họa cho con người kém hơn lợi nhuận. Còn câu chuyện sau đây là minh họa cho con người bị đặt dưới tập thể và nhà nước.
không lâu trước khi Đức Jesu bị đóng đinh trên thập giá. Trước tòa Thượng Tế Caipha, « ông đã nói với các thầy Pharisieu rằng Chúa nhân lành của chúng ta nên bị giết hơn là nhà nước, quốc gia hay tập thể bị thách thức » (Gioan 11 :22). Không có bất cứ bằng chứng nào để kết án tội lỗi của Ngài hay bất cứ sự vi phạm luân lý nào mà Ngài gây ra cho người xung quanh. Như thế, quốc gia và tập thể được bảo toàn để tiêu diệt nhân cách con người nhằm bảo toàn lợi ích tập thể. Trong suy nghĩ của Caipha, chẳng có bất cứ điều gì được xem là con người có những quyền không thể nhân nhượng mà không có ai có thể tước đoạt mất, ngay cả đó là nhà nước. Caipha chỉ quan tâm đến một thực tế rằng nhân phẩm con người chẳng đáng giá gì so với quyền lực chính trị hay quyền lực của đảng phái hay tập thể đông đúc những người Do Thái . Bạn có thể diễn giải trong ngôn ngữ hiện đại :
« Hãy để cho đạo đức chết đi và đừng để cho quyền lực chính trị bị diệt vong. Bất cứ ai đòi hỏi quyền tự do tư tưởng hay quyền rao giảng tôn giáo hay thờ phượng Chúa cao hơn là thờ phượng nhà nước, hay bất cứ ai tuyên bố anh ta có quyền độc lập với đảng chính trị. Hãy thanh trừng ! Nếu bất cứ giáo hội nào rao giảng rằng con người có những quyền mà anh ta sẵn sàng trả những gì thuộc về César cho César, trả những gì thuộc về Thiên Chúa cho Thiên Chúa. Hãy tiêu diệt người đó đó, Bởi vì không có Thiên Chúa nên tất cả đều thuộc về César »
Bởi chối bỏ rằng con người chẳng có quyền gì độc lập với nhà nước, người ta đã tạo ra những còn người hoàn toàn phụ thuộc vào nhà nước. Cũng như những người Gerasen hoàn toàn phụ thuộc vào lợi nhuận.
Cả Quyền lực kinh kinh tế, lẫn quyền lực chính trị đều treo Đức Kitô lên thập giá. Quyền lực kinh tế ích kỉ được tìm thấy nơi những người Gerasen và quyền lực chính trị ích kỷ nơi Thượng tế Caiphas.
Còn gì nữa, trong những giây phút trước khi trút hơi thở cuối cùng, họ kêu gọi Ngài hãy xuống khỏi thập giá bằng cách nhạo báng Ngài trước sự chinh phục của Ngài trước quyền lực kinh tế và quyền lực chính trị. Ngài đã từ chối. Tại sao ? Nếu Chúa Jesu dùng Quyền lực để loại bỏ quyền lực, thì Ngài đã lấy mất tự do của họ. Ngài không muốn lòng sùng kính khúm núm của những kẻ nô lệ phụ thuộc César, mà Ngài muốn tình yêu trong Ân sủng có nguồn gốc Tự do bởi từ chối sử dụng QUYỀN LỰC chống lại quyền lực, Ngài giữ cho linh hồn Ngài Tự do và thân xác tự do, chính vì thế mà Ngài tự do lựa chọn nơi trú ngụ cho Ngài: "Con xin phó linh hồn trong tay Cha". Bởi giữ cho thân xác hay nói cách khác là tài sản của Ngài được tự do mà Ngài mới có gì đó trao lại cho chúng ta.
Đó là Tuyên Ngôn độc lập đầu tiên cũng là Tuyên Ngôn độc lập tâm linh cho chúng ta. Những người con Chúa cần ghi nhớ để giữ cho tâm hồn, linh hồn của mình độc lập để rồi ta "Trả lại cho Thiên Chúa những gì thuộc về Thiên Chúa", Không trả cho César những gì thuộc về Thiên Chúa.
Theo khát vọng của tinh thần "Tuyên ngôn độc lập thứ nhất" mà "Tuyên ngôn độc lập thứ hai" được viết bằng văn bản theo ý nghĩa chính trị đó là "Tuyên ngôn độc lập khỏi Nhà nước". Phần hai của "Tuyên ngôn độc lập Hoa Kỳ đồng thời cũng là "Tuyên ngôn phụ thuộc" vào Thiên Chúa (theo Fulton Sheen) . Tuyên ngôn độc lập thứ 3 mang tính cách kinh tế nới mà những người lao động có thể tự đứng trên đôi chân của mình để gọi "cái này thuộc về tôi".
Học thuyết xã hội Công giáo : Không ít người Công giáo sai lầm nghiêm trọng khi diễn giải đồng hóa Phúc âm và tinh thần "vô sản" của CNCS.
Chúa Jesu từng dạy "Ai có 2 áo hay chia cho người không có, ai có đồ ăn cũng làm như vậy". Ngài đòi hỏi chúng ta lòng tự nguyện, Ngài không nói "hãy làm luật, để lấy 1 cái áo của người có 2 cái để đưa cho người không có". Ngài cũng không kêu gọi "dùng bạo lực cướp của người có 2 áo"
Ngài kêu gọi người thanh niên giàu có đạo đức "giữ giới răn từ nhỏ" rằng về "bán hết của cải chia cho người nghèo" và theo Ngài, nhưng Ngài không hề cưỡng bức tài sản của anh, anh cũng hoàn toàn tự do lựa chọn "cúi đầu bỏ đi". Ngài sinh ra trong nghèo khó, nhưng không cưỡng bức người giàu có phải cho Ngài cái nôi bởi vì Ngài nằm trong máng cỏ; Ngài không cưỡng bức người có nhà cửa phải chia nhà cửa bởi vì Ngài không có một mái nhà; Ngài không cưỡng bức chúng ta phải chết trên thập giá vì ngài bị đóng đinh trên thập giá. Ngài không cưỡng bức chia cách vợ chồng, con cái bởi vì ngài không có một tổ ấm. Ngài không buộc chúng ta phải ngủ dưới trời sao bởi ngài không có đến một mái hiên. Ngài chỉ hỏi nhẹ nhàng: "Con có nghĩ rằng con có thể uống chén đắng này cho thầy không ?".
Hàng trăm ngàn tổ chức từ thiện của CG vẫn đang làm những điều này, kêu gọi lòng từ thiện tự nguyện để phân phối lại Tài sản tư hữu. Biết bao nhiêu Bệnh viện, trường học, Hệ thống đại học công giáo khắp thế giới đều nhằm mục đích này
-----------------------
* Gerasen phiêm âm qua tiếng Việt là Ghê-ra-sa theo bản dịch của nhóm Phiên dịch CGKPV, ấn bản Kinh Thánh Trọn Bộ 2011. Xc. Mc 5,1-20, Kinh Thánh Tân Ước, nhóm Phiên dịch CGKPV, 2008, Nxb Đà Nẵng, trang 207-208 (ghi chú của TC)
** Tựa đề do TC đặt.
Dẫn lại theo Thanhcao's Blog
CHUỖI HẠT MÂN CÔI MẤT CÂY THÁNH GIÁ
4/09/2015 06:14:00 AM |
Sương Quỳnh: Tôi
viết bài này để bày tỏ lòng tri ân đến Đức Hồng Y Phanxicô Xaviê
Nguyễn Văn Thuận. Linh mục Giuse Đặng Chí San là người đã soi sáng cho
tôi con đường đến với Thiên Chúa.
Xin cảm tạ các cha, các thầy DCCT Sài Gòn đã nâng đỡ tinh thần cho chúng tôi và cảm ơn thầy JosephVũ Văn Được đã dẫn dắt chúng tôi.
Tôi đi thăm cha cùng chị, cha lắng nghe mọi lời tâm sự. Nghe chị kể về cuộc đời chị cha ứa nước mắt. Nhìn cha khóc tôi vừa ngỡ ngàng vừa bối rối, bởi con người đó trong mắt tôi kiên cường lắm, cứng cỏi lắm. Trong mọi sự việc cha thật sáng suốt và luôn khuyên tôi những lời khuyên rất chí tình, cha khuyên tôi đừng bám chấp điều gì, hãy yêu thương và thứ tha. Tôi là người cũng mau nước mắt, nhưng nhìn cha khóc tự nhiên tôi lại thấy trong tâm “mỉm cười”, tôi vui vì tôi đã không lầm khi xin cha làm cha đỡ đầu cho tôi, tôi vui vì hiểu cha hơn. Tôi hiểu chỉ khi Cha thấu hiểu nỗi đau của nhân thế, chia sẻ và yêu thương bằng cả tâm hồn mình thì Cha mới có thể rao giảng Tin Mừng bằng cả sự tôn kính và yêu thương được. Chỉ khi sự yêu thương và thứ tha thực sự ngự trong tâm hồn con người thì sự tuyên xưng Đức Tin mới tinh tuyền và mạnh mẽ. Nước mắt của Cha đó chính là Tinh Thần Kito, đó là sự yêu thương, cảm thông , chia sẻ và đó cũng chính là ý Chúa. Đạo Kyto chính là đạo của YÊU THƯƠNG.
Cha kể những câu chuyện về những người bị bệnh si- đa tại bệnh viện Nhân Ái. Họ tuy mắc căn bệnh hiểm nghèo và đối diện trước cái chết báo trước, nhưng họ có Đức Tin tuyệt đối vào Chúa. Do đó, dù bệnh tật, dù thể xác lở loét, dù đớn đau tận cùng, nhưng khi giây phút lia cõi trần gian này hầu như đều ra đi thật thanh thản, thanh thản đến độ ngạc nhiên, đến độ kẻ đang sống sờ sờ cũng phải cảm thấy ghanh tị. Cha kể: có một cậu, dù nằm trên giường bệnh nhưng mặt vẫn cười tươi roi rói khi cha đến thăm, cậu nói với cha: “Chúa sẽ làm con đi được cha ạ” với bộ mặt ngời lên một lòng tin tuyệt đối. Mặc dù như cha nói “ xương của cậu ta bị giòn tan, chỉ cần một tác động hơi mạnh có thể bị gẫy”. Nhưng lòng tin vào Đức Chúa ngời ngợi trong ánh mắt đã làm cho cậu bé đó có nụ cười hồn nhiên, tin tưởng đến tuyệt đối đến như thế, phó thác tất cả cho Ngài đến như thế. Cha kể về nụ cười của cậu bé, nhưng nước mắt cha lại rơi xuống, giọng cha nghẹn lại.
Cha tặng chị và tôi mỗi người một chuỗi hạt Mân Côi và dạy cách đọc kinh. Tôi xin cha: con thích chuỗi hạt mầu đen cơ. Cha nói: Chuỗi này do bà sơ ở trại Si Da cho cha đó, trong tối nó phát quang. Tôi nhận chuỗi hạt từ tay cha và cất vào túi. Nhưng cũng không biết thế nào cha lại vào phòng lấy ra chuỗi hạt vòng tay màu nâu đưa tặng tôi và cũng đưa cho tôi xem một chuỗi Mân Côi bằng thuỷ tinh màu xanh côban, nhưng chuỗi này lại bị mất cây Thập Giá. Cha kể: “Chuỗi hạt này của một cậu cũng bị mắc bệnh si đa, khi nó chết các sơ dọn dẹp và nhặt được và đưa lại cho cha, không hiểu sao nó lại mất cây Thánh Giá”. Tôi cầm lấy, xin cha cho mình và đeo vào cổ, tôi còn bỏ vô trong áo để sát với da thịt mình hơn. Cha hỏi: Sao chuỗi cha tặng con cất, mà chuỗi này con lại đeo ngay? Cha đùa: Không sợ bọ lây si đa sao ? Tôi cười: Chuỗi hạt Cha tặng đó là kỷ vật con rất trân trọng, con sẽ treo lên đầu giường con. Còn chuỗi hạt này con sẽ dùng thường xuyên để cầu nguyện vì con cảm nhận một linh hồn đớn đau đã từng lẫn chuột hạt này và tin tưởng vào lòng yêu thương của Chúa. Cha nhìn tôi hơi ngỡ ngàng trong một giây, nhưng ngay lập tức cha hiểu, người cười và gật đầu.
Vâng ! Từ đó đến nay mỗi Chúa Nhật đi lễ, tôi đều đeo trên cổ mình chuỗi hạt Mân Côi mất Thánh Giá nay và luôn thầm nói với con người mà tôi chưa từng biết, cậu thanh niên đã mất vì căn bệnh si đa đó : “Chị đưa em cùng đi xem lễ cùng với chị đây”. Tôi tin ở trên cao đó linh hồn cậu thanh niên sẽ mừng vui. Thực ra, trong tôi luôn thắc mắc tại sao chuỗi Mân Côi lại bị mất Thánh Giá ? Bởi với Đức Tin như em, chắc chắn chuỗi hạt Mân Côi này được em nâng niu và cẩn trọng đến mức nào. Phải chăng em đã không muốn ai đó phải mang vác cây Thánh Giá của em, phải chăng em đã không muốn ai đó chịu khổ nạn như em? nên em đã dựt đứt nó mang theo mình khi về với Thiên Chúa. Và mỗi lần đi lễ, tôi dâng lên Đức Chúa Toàn Năng lời nguyện cầu: Lạy Chúa, con không xin Chúa ở bên con, nhưng con xin Chúa hãy ban cho những linh hồn đớn đau ở dưới thế này, con cầu khẩn Ngài hãy cho họ tình yêu thương của Ngài.
• Hôm nay ngày 4.4.2015, trong đêm Vọng Phục Sinh chúng tôi đã nhận bí tích Thánh Tẩy trở thày con của cái Thiên Chúa. Sương Quỳnh với tên thánh: Teresa Avila và chị Ánh Hồng với tên thánh: Rosa Lima. Hai tên Thánh này chúng tôi vinh hạnh được linh mục Giuse Đặng Chí San chọn đặt và chính ngài là cha đỡ đầu của chúng tôi.
Cảm ơn tất cả các bạn đã tới dự Đại Lễ Phục Sinh và chia sẻ với chúng tôi.
Quynh Suong
Xin cảm tạ các cha, các thầy DCCT Sài Gòn đã nâng đỡ tinh thần cho chúng tôi và cảm ơn thầy JosephVũ Văn Được đã dẫn dắt chúng tôi.
CHUỖI HẠT MÂN CÔI MẤT CÂY THÁNH GIÁ
Tôi đi thăm cha cùng chị, cha lắng nghe mọi lời tâm sự. Nghe chị kể về cuộc đời chị cha ứa nước mắt. Nhìn cha khóc tôi vừa ngỡ ngàng vừa bối rối, bởi con người đó trong mắt tôi kiên cường lắm, cứng cỏi lắm. Trong mọi sự việc cha thật sáng suốt và luôn khuyên tôi những lời khuyên rất chí tình, cha khuyên tôi đừng bám chấp điều gì, hãy yêu thương và thứ tha. Tôi là người cũng mau nước mắt, nhưng nhìn cha khóc tự nhiên tôi lại thấy trong tâm “mỉm cười”, tôi vui vì tôi đã không lầm khi xin cha làm cha đỡ đầu cho tôi, tôi vui vì hiểu cha hơn. Tôi hiểu chỉ khi Cha thấu hiểu nỗi đau của nhân thế, chia sẻ và yêu thương bằng cả tâm hồn mình thì Cha mới có thể rao giảng Tin Mừng bằng cả sự tôn kính và yêu thương được. Chỉ khi sự yêu thương và thứ tha thực sự ngự trong tâm hồn con người thì sự tuyên xưng Đức Tin mới tinh tuyền và mạnh mẽ. Nước mắt của Cha đó chính là Tinh Thần Kito, đó là sự yêu thương, cảm thông , chia sẻ và đó cũng chính là ý Chúa. Đạo Kyto chính là đạo của YÊU THƯƠNG.
Cha kể những câu chuyện về những người bị bệnh si- đa tại bệnh viện Nhân Ái. Họ tuy mắc căn bệnh hiểm nghèo và đối diện trước cái chết báo trước, nhưng họ có Đức Tin tuyệt đối vào Chúa. Do đó, dù bệnh tật, dù thể xác lở loét, dù đớn đau tận cùng, nhưng khi giây phút lia cõi trần gian này hầu như đều ra đi thật thanh thản, thanh thản đến độ ngạc nhiên, đến độ kẻ đang sống sờ sờ cũng phải cảm thấy ghanh tị. Cha kể: có một cậu, dù nằm trên giường bệnh nhưng mặt vẫn cười tươi roi rói khi cha đến thăm, cậu nói với cha: “Chúa sẽ làm con đi được cha ạ” với bộ mặt ngời lên một lòng tin tuyệt đối. Mặc dù như cha nói “ xương của cậu ta bị giòn tan, chỉ cần một tác động hơi mạnh có thể bị gẫy”. Nhưng lòng tin vào Đức Chúa ngời ngợi trong ánh mắt đã làm cho cậu bé đó có nụ cười hồn nhiên, tin tưởng đến tuyệt đối đến như thế, phó thác tất cả cho Ngài đến như thế. Cha kể về nụ cười của cậu bé, nhưng nước mắt cha lại rơi xuống, giọng cha nghẹn lại.
Cha tặng chị và tôi mỗi người một chuỗi hạt Mân Côi và dạy cách đọc kinh. Tôi xin cha: con thích chuỗi hạt mầu đen cơ. Cha nói: Chuỗi này do bà sơ ở trại Si Da cho cha đó, trong tối nó phát quang. Tôi nhận chuỗi hạt từ tay cha và cất vào túi. Nhưng cũng không biết thế nào cha lại vào phòng lấy ra chuỗi hạt vòng tay màu nâu đưa tặng tôi và cũng đưa cho tôi xem một chuỗi Mân Côi bằng thuỷ tinh màu xanh côban, nhưng chuỗi này lại bị mất cây Thập Giá. Cha kể: “Chuỗi hạt này của một cậu cũng bị mắc bệnh si đa, khi nó chết các sơ dọn dẹp và nhặt được và đưa lại cho cha, không hiểu sao nó lại mất cây Thánh Giá”. Tôi cầm lấy, xin cha cho mình và đeo vào cổ, tôi còn bỏ vô trong áo để sát với da thịt mình hơn. Cha hỏi: Sao chuỗi cha tặng con cất, mà chuỗi này con lại đeo ngay? Cha đùa: Không sợ bọ lây si đa sao ? Tôi cười: Chuỗi hạt Cha tặng đó là kỷ vật con rất trân trọng, con sẽ treo lên đầu giường con. Còn chuỗi hạt này con sẽ dùng thường xuyên để cầu nguyện vì con cảm nhận một linh hồn đớn đau đã từng lẫn chuột hạt này và tin tưởng vào lòng yêu thương của Chúa. Cha nhìn tôi hơi ngỡ ngàng trong một giây, nhưng ngay lập tức cha hiểu, người cười và gật đầu.
Vâng ! Từ đó đến nay mỗi Chúa Nhật đi lễ, tôi đều đeo trên cổ mình chuỗi hạt Mân Côi mất Thánh Giá nay và luôn thầm nói với con người mà tôi chưa từng biết, cậu thanh niên đã mất vì căn bệnh si đa đó : “Chị đưa em cùng đi xem lễ cùng với chị đây”. Tôi tin ở trên cao đó linh hồn cậu thanh niên sẽ mừng vui. Thực ra, trong tôi luôn thắc mắc tại sao chuỗi Mân Côi lại bị mất Thánh Giá ? Bởi với Đức Tin như em, chắc chắn chuỗi hạt Mân Côi này được em nâng niu và cẩn trọng đến mức nào. Phải chăng em đã không muốn ai đó phải mang vác cây Thánh Giá của em, phải chăng em đã không muốn ai đó chịu khổ nạn như em? nên em đã dựt đứt nó mang theo mình khi về với Thiên Chúa. Và mỗi lần đi lễ, tôi dâng lên Đức Chúa Toàn Năng lời nguyện cầu: Lạy Chúa, con không xin Chúa ở bên con, nhưng con xin Chúa hãy ban cho những linh hồn đớn đau ở dưới thế này, con cầu khẩn Ngài hãy cho họ tình yêu thương của Ngài.
• Hôm nay ngày 4.4.2015, trong đêm Vọng Phục Sinh chúng tôi đã nhận bí tích Thánh Tẩy trở thày con của cái Thiên Chúa. Sương Quỳnh với tên thánh: Teresa Avila và chị Ánh Hồng với tên thánh: Rosa Lima. Hai tên Thánh này chúng tôi vinh hạnh được linh mục Giuse Đặng Chí San chọn đặt và chính ngài là cha đỡ đầu của chúng tôi.
![]() |
| st Rosa de Lima |
Cảm ơn tất cả các bạn đã tới dự Đại Lễ Phục Sinh và chia sẻ với chúng tôi.
Quynh Suong
dẫn lại theo Thanhcao's Blog
Niềm tin …không khoa học
4/07/2015 06:11:00 AM |
Alan Phan
5 April 2015 (Easter Sunday)
(Niềm tin là con chim cảm nhận ánh sáng khi trời còn tối đen –
Faith is the bird that feels the light when the dawn is still dark –
Tagore)
Buổi trưa Thứ Sáu, một số anh em tụ họp ở một quán nhỏ khu Bolsa ăn
trưa chém gió. Ba gia đình người gốc Việt vừa từ Việt Nam về vài ngày
trước đó; nhưng có lẽ chuyện Việt Nam đã trở thành quá nhàm trong cộng
đồng nơi đây, nên không ai nói gì về chuyến đi của mình. Những mẩu
chuyện quay quanh đề tài cơm áo gạo tiền trên đất Mỹ, rồi hướng về tâm
linh, tôn giáo…có lẽ là vì ngày Good Friday.
Một người bạn chân tình nói về bốn khối u ung thư mọc trên lá gan và
bắt đầu lan rộng quanh nội tạng khoảng 7 năm trước. Anh không là đại
gia, nhưng làm ăn thành công và đời sống rất thoải mái về vật chất. Như
những người có tiền, anh thú nhận “quậy” hơi nhiều và gây buồn khổ không
ít cho người thân. Khi bác sĩ không chịu “đốt” khối u với laser vì
chúng quá to và ăn sâu vào căn cơ, anh lại không muốn hóa trị chỉ để chờ
chết, nên bỏ hết mọi việc và suốt ngày vào nhà thờ xưng tội và cầu
nguyện, trong khi đợi lá gan để thay (nhưng ở Mỹ, có thể là vài ba năm,
dù ưu tiên). Anh nói sau một thời gian, cơ duyên đẩy đưa, anh lạc qua
tận bên Trung Quốc thay gan tại một bệnh viện vùng quê ở Vũ Hán. Anh và
gia đình không mang nhiều hy vọng, nhưng chết đâu thì cũng thế thôi.
Không ngờ anh sống sót và quay về Mỹ sống yên lành với lá gan mới.
Sau một năm, sức khỏe hồi phục tốt, anh quay lại công việc làm ăn và
thói quen “quậy”. Vài tháng sau 2 cục u khác mọc lại và anh lại tuyệt
vọng tìm đến tôn giáo để xin cứu rỗi. Chu kỳ này tái diễn thêm 2 lần
nữa, và lần sau cùng, cách đây vài năm: anh đã hồi tâm, suốt thời gian
sống và làm việc cho gia đình và giáo hội. Các khối u đã biến mất, không
tái phát. Và lúc nào, anh cũng chia sẻ với mọi người cái sức mạnh không
ngờ của niềm tin và sự cầu nguyện.
Câu chuyện của anh làm tôi nhớ lại một trải nghiệm nhìn qua cuộc đời
của một cộng tác viên cũ 18 năm về trước. Chester là nhà môi giới chứng
khoán công ty tôi thuê để làm các dịch vụ giao tiếp cổ đông (IR =
investors’ relation). Anh rất hữu hiệu; nhưng sau vài tháng chúng tôi
cho anh ta nghỉ việc vì khám phá ra một chuỗi thành tích bê bối và phi
pháp của anh: lường gạt đối tác, ngân hàng và khách hàng, vi phạm luật
chứng khoán, viết chi phiếu không tiền bảo chứng, quỵt nợ, khai gian bảo
hiểm…Tóm lại, trong 12 năm sự nghiệp của Chester, có đến 11 năm anh
chuyên trò lừa bịp. Các cơ quan tư pháp điều tra và suýt tóm cổ anh mấy
lần, nhưng anh luôn nhanh chân nhẩy trước kịp thời. Cuối cùng, anh bị
bắt, ra tòa lãnh án 8 năm tù.
Ở tù 2 năm, anh bị ung thư từ bao tử đến phổi, vào giai đoạn cuối.
Chính quyền thả anh ra và anh về nằm nhà cha mẹ ở Texas chờ chết. Không
hiểu cơ duyên nào, anh mò dậy đi theo một nhóm người Mormon xuống
Honduras truyền giáo. Anh không quay về Mỹ, mà ở lại một xứ đạo nghèo
nơi đây, vùa làm một dân chài, vừa phụ giúp công việc trong nhà thờ. Ba
năm sau, anh quay về California, tìm tôi để xin lỗi (tại những chuyện
anh lấy danh nghĩa công ty làm bậy, nên chúng tôi bị Sở Chứng Khoán và
Bộ Tư Pháp điều tra. Chuyện kết thúc không sao, nhưng chúng tôi tốn vài
trăm ngàn tiền luật sư và phí). Bệnh ung thư của Chester biến mất hoàn
toàn, anh mạnh khỏe, hồng hào như một trai trẻ. Chỉ khác một điều là anh
không còn dáng dấp gì của một chuyên gia tài chánh mà y hệt một anh
nông dân từ Honduras, ngay cả trong lối cư xử thật thà và khiêm tốn.
Anh nói phần đời còn lại này anh chỉ biết dành cho Chúa vì Ngài đã “phục sinh” cho anh.
Tôi có vài người bạn Việt và Trung Quốc, lớn lên và được giáo dục
trong môi trường duy vật “vô thần” của Đảng Cộng Sản. Họ là những người
học cao và lý luận sắc bén, nhưng khi nói về tôn giáo hay niềm tin
trong tâm linh, họ thường cười nhạo chế giễu…và coi tất cả chỉ là những
trò mê tín dị đoan của thành phần “bần cố nông” còn sót lại từ các triều
đại phong kiến. Và họ không thiếu những ví dụ, như nhóm IS của Hồi
Giáo, nhóm Thập Tự Quân của Thiên Chua Giáo hay những giáo phái Ấn Độ
tại các vùng tranh chấp với Hồi Giáo. Niềm tin tâm linh có thể đi quá đà
để trở thành cuồng tín và sự hủy diệt những người không chia sẻ niềm
tin giống mình (những kẻ “phản đạo” hay “tà đạo”) sẽ trở thành đơn giản
như ăn uống. Tôi thường phản biện là dường như Mao và Stalin cũng đồng ý
với quan điểm của IS về cách trừ khử những thế lực thù địch này.
Tôi thì luôn tin vào một “Tinh Thần Vũ Trụ” (danh từ thông dụng hơn
là Thượng Đế) mà sự đồng cảm và hòa nhập của con người rất cần thiết cho
sự bình yên của tâm hồn. Tuy vậy, đôi khi những giáo dục, kiến thức về
khoa học và công nghệ khiến mình trở nên một tên trí thức “lùn” ngạo mạn
và tự tôn. Đó là loại người dù sống với niềm tin mạnh mẽ trong lặng lẽ
của ngày tháng, nhưng lại không muốn minh bạch thú nhận phần “phản khoa
học” , “không giải thích được” của sức mạnh tâm linh. Tôi hay lặng lẽ
đến những nơi thừa tự vào những ngày vắng lặng để tìm sự siêu thoát khỏi
những ô trọc của trần thế; nhưng khi gặp người quen, tôi lại hay ngượng
ngùng như mình đã làm một điều gì không hợp “thời trang”.
Đôi khi, tôi tự hỏi những tâm hồn chất phác ít học từ các bộ lạc thời
đồ đá đến những nông dân chân đất hiện nay sẽ cô đơn trần trụi như thế
nào nếu họ không có một niềm tin tâm linh để bám víu? Chúng ta chỉ bằng
lòng và hãnh diện với những nghi thức phức tạp khi đi lễ tại nhà thờ
hay khi đến với những ngôi chùa nghiêm trang đúng chuẩn; nhưng từ rất
lâu, rất xa xưa, ngững con người yếu đuối, sợ sệt vẫn tìm một niềm an ủi
cho tâm hồn qua Thần Lửa, qua Thiên Thần, qua Quỷ Dữ, qua Phù
Thủy….giữa thiên nhiên. Những niềm tin không khoa học này là những cái
phao cứu sinh trong dòng nước lũ khắc nghiệt của đời sống suốt 10 ngàn
năm qua. Chúng nuôi dưỡng sự sống của con người không khác gì những
thức ăn từ mồi thú hay cây cỏ.
Thượng Đế hiện hữu qua nhiều hình thể, âm thanh và mầu sắc. Một đóa
hoa tu-líp kèm trong một Email; một vài câu chí tình từ một cuốn sách;
một bài hát từ Saigon cũ… Hãy lặng im, đón nhận Ngài vào trái tim. Trong
đêm dài Việt Nam này, tôi nghĩ chúng ta cần Ngài hơn bao giờ hết…
Alan Phan
Nguồn: gocnhinalan
Ông biết tôi là ai không?
3/26/2015 07:56:00 PM |
Bùi Bảo Trúc
Cho mãi đến mấy hôm trước, tôi mới tìm ra được câu trả lời cho một câu hỏi tôi bị hỏi từ hơn ba mươi lăm năm trước.
Một bữa đang ngồi trong quán cà phê ở Sài Gòn, thì tôi bị một người
đàn ông gây sự và cuối cùng ông ta quăng ra cho tôi câu hỏi : “Ông biết
tôi là ai không ?”
Quả thật lúc ấy, tôi không biết ông ta là ai thật. Ông không phải là
một tài tử, một nhà văn, hay một chính trị gia nổi tiếng để tôi phải
biết. Tôi đành ngồi đó, chịu thua ông, không có câu trả lời.
Ít lâu sau, tôi được cho biết ông là đàn em của một quan chức lớn, và
nhờ đó, ông thỉnh thoảng đem chút “hào quang” vay mượn được để hù dọa
những người yếu bóng vía như tôi.
Sang đến Mỹ, thỉnh thoảng tôi cũng bị hỏi câu hỏi đó, mà đau cho
những người đó, cả Mỹ lẫn Việt, tôi không bao giờ có câu trả lời cho câu
hỏi đó của họ cả. Họ thì nghĩ tôi phải biết họ, mà thật tình, tôi thì
không hề biết họ bao giờ. Và cứ mỗi lần bị những nhân vật như thế cật
vấn, thì tôi chỉ biết ngẩn mặt ra, giả bộ lục lọi cái trí nhớ thảm hại
của tôi để tìm câu trả lời cho người nổi tiếng nhưng vô danh và không ai
thèm biết đó.
Mấy tháng trước, trong chuyến về lại Los Angeles, California , tôi
phải ghé lại Newark, New Jersey để đổi máy bay. Phi cơ của tôi bị trễ
hơn một tiếng. Hành khách có một số rất bực bội vì công việc bị xáo trộn
do sự chậm trễ của máy bay gây ra.
Tại quầy bên cạnh cổng 112, một tiếp viên dưới đất của công ty đang
cố giải quyết những yêu cầu, khiếu nại của khách hàng thì bỗng nhiên một
hành khách có vẻ tức tối lắm, lấn lên phía trên, len qua mặt mấy người
khác và ném tấm vé lên quầy.
Ông ta nói lớn rằng ông ta muốn được cho bay chuyến sớm nhất và phải
xếp cho ông ta ngồi hạng nhất. Người tiếp viên trả lời rằng cô xin lỗi
về những phiền nhiễu mà chuyến bay gây ra cho ông, nhưng cô cũng phải
giải quyết những hành khách tới trước và hứa là sẽ giúp ông khi đến lượt
ông.
Nhưng ông khách không bằng lòng, ông hỏi như hét vào mặt cô, rõ ràng
là để cho các hành khách khác cũng nghe được. Ông hỏi đúng câu mà tôi
cũng bị hỏi mấy lần : “Cô biết tôi là ai không ?” (Do you know who I am ?).
Thì ra người Mỹ, trẻ và xinh như cô tiếp viên cũng bị hạch hỏi bằng
câu đó chứ chẳng riêng gì tôi. Tôi liền cố lắng tai nghe xem cô tiếp
viên ở quầy trả lời như thế nào để biết mà ứng phó sau này.
Người phụ nữ này, vẫn tươi cười, cầm chiếc micro của hệ thống khuếch
âm lên và nói lớn bằng giọng rành rẽ rằng: “Ở quầy 112, có một vị hành
khách không biết mình là ai, quí hành khách ai có thể giúp ông ta biết
được căn cước hay thân thế của ông, xin tới quầy 112.”
Ông khách tự nhiên, vì chính câu hỏi của ông, biến thành một bệnh
nhân tâm thần, một người mắc Alzheimer, một người lãng trí, tâm lý, thần
kinh thác loạn, lẫn lộn bản thể, không còn nhớ mình là ai, tên gì, ở
đâu nữa. Và lúc ấy thì đám hành khách đang sốt ruột đứng trước quầy đều
phá ra cười.
Ông khách điên tiết, chỉ mặt người tiếp viên ở quầy và bật ra một câu chửi thề tục tĩu : “Đ.M. mày”( F,,k you) .
Người phụ nữ ở quầy, không một chút giận dữ, bằng giọng bình thản, trả lời ông nguyên văn như thế này : “I’m
sorry, sir, but you’ll have to stand in line for that, too”.( Thưa ông,
chuyện đó, chuyện ông đòi giao hợp với tôi, ông cũng phải xếp hàng chờ
đến lượt mới được.)
Chao ôi, hay biết là chừng nào ! Thế mà tôi không nghĩ ra từ bao nhiêu năm nay để mà ấm ức không nguôi.
Bây giờ, nếu người đàn ông ngày xưa ở Saigon hay dăm ba người khác
đặt lại câu hỏi đó với tôi, thì tôi đã có ngay được câu trả lời học được
của người tiếp viên phi hành ở phi trường Newark, New Jersey hai hôm
trước.
Xin lỗi anh không có tiền
3/24/2015 10:24:00 AM |![]() |
| Hinh Internet |
Mua cho em đi anh. Sao anh
chẳng bao giờ tặng em cái gì to tát vậy?
- Mua
cho em con gấu kia đi anh. Con kia kìa…
Vừa
nói con bé vừa dướn người lên chỉ vào con gấu to nhất được đặt trong cùng. Con
gấu rất to, phải gần bằng một người. Trông cũng khá đẹp…
- Anh
làm gì có tiền. To lắm, chắc là đắt. Sinh viên nghèo kiếm đâu ra…
Chàng
trai nói với cô bé vẻ chán chán và xấu hổ nữa.
- Mua
cho em đi anh, anh chẳng bao giờ tặng em cái gì to tát vậy. Em thích con gấu ấy.
. .
-
Nhưng anh nói thật mà. A xin lỗi. Sau này có tiền rồi anh tặng em được không?
-
Nhưng em muốn bây giờ mà.
- …
Ừ, rồi
anh mua được không?
. . .
. . . . . . . . . . . . . . . .
- A
ơi, chiều nay đi chơi được không?
- A bận
rồi. Khi khác được không?
- Ừ
. . .
. . . . . . . . . . . . . . . . .
- Anh
ơi, hôm nay đi cắm trại, anh đi không?
- Anh
không đi đâu. A có việc…
. . .
. . . . . . . . . . . . .
- Sao
cả tháng nay anh không đi chơi với em. Anh tránh em à?
Con bé
tức tối hỏi.
-
Không! Anh bận thật.
- Anh
bận gì? Bận gì mà lắm thế? Bận tới nỗi không dành được 30 phút cho em à?
- Anh
xin lỗi…
- Rồi
anh trễ hẹn, thất hứa, anh hứa mấy lần nhưng anh chẳng tới là sao. Em cứ phải
chờ đợi anh là sao? Em không chịu được đâu. Anh đã không cho em được bất cứ thứ
gì lại còn tránh mặt em… Anh quá đáng lắm!
Và con
bé bỏ đi ,vội vàng. Bỏ lại chàng trai đứng như trời trồng giữa cái nắng gay gắt
của buổi trưa gần hè.
Tối đó
con bé nhắn tin: "Em muốn chia tay”
"Sao
thế, anh xin lỗi em rồi mà. Em giận anh à?”
“Em cảm
thấy hết tình cảm rồi. Không yêu anh nữa. Với lại em cần nhiều hơn những gì anh
có thể cho em. Quyết định vậy đi. Chia tay.”
“Ừm...”
. . .
Và
chia tay, con bé bắt đầu quen rồi yêu một người khác qua sự giới thiệu của bạn
nó. Thi thoảng nó gặp lại người yêu cũ. Nhưng những gì nó làm là quay đi và bước
tiếp…
Có lần
nó nhìn người yêu cũ của mình đang nhễ nhại mồ hôi trong quán cafe vào giờ đông
khách nhất. Nó tự nhủ: đi làm kiếm tiền à. Chắc là nợ tiền nhà…
Hai
tháng. Nó đã có người yêu mới được hai tháng. Cũng đồng nghĩa với việc chia tay
người cũ một khoảng thời gian gần như vậy.
Máy điện
thoại có tin nhắn.
“Em ra
ngoài được không?"
"Đang
mưa. Anh tìm gặp em làm gì?"
"Em
ra cổng thôi. Anh có thứ muốn đưa cho em".
Nó với
cái ô, rồi lật đật ra cổng…
- Anh
tặng em. Như anh đã hứa. Món quà cuối cùng.
Nó lặng
người. Là con gấu ấy. Con gấu nó đã đòi mua. Người anh ướt sũng trong mưa,
nhưng con gấu thì được bọc kín lại trong giấy bóng.
- Anh
đã hứa tặng em, khi nào anh đủ tiền, giờ anh mới có đủ. Tặng muộn một tý. Em sống
hạnh phúc nhé!
Nó cầm
con gấu to. Nặng trịck không biết vì nước mưa hay vì cái gì nữa. Nó đứng lặng
đi nhìn người yêu cũ của nó đi khuất sau những giọt nước mưa buốt tê tái. Thì
ra người yêu nó không đi chơi với nó vì anh đi làm thêm. Và anh đi làm thêm là
vì nó, vì sự ích kỷ, ngu xuẩn của nó.
Anh đã
buông tay nó thế đấy, không níu giữ điều gì, chỉ duy nhất 1 lời hứa với nó:
"Anh sẽ mua tặng em khi a có đủ tiền…".
Nó
khóc. Giữa con mưa cuối cùng mà những giọt nước mưa kia nó biết rằng không bao
giờ nó tìm lại được nữa…
ST
EM NỢ ANH
3/18/2015 12:30:00 AM |![]() |
| Hình Internet |
''Em nợ anh nhiều lắm, trả cả đời chưa hết đâu!''
Nó biết anh trong một lần cúp học bất thành, và anh là cái thằng trưởng ban nề nếp tác phong phá bĩnh sự nghiệp vĩ đại của nó.
Mà trốn nhiều thì bị bắt lại nhiều, dần dần nó trở thành ''khách quen'' của văn phòng, không thèm cúp nữa mà ở hẳn trong văn phòng tán phét với anh
Tán phét mãi rồi thành quen, ngày nào chán học cũng viết giấy phép xin nghỉ 2 tiết cuối rồi tự giác lên văn phòng ngồi. Thân nhau từ bao giờ chẳng biết.
- Tiền ơi có nhớ ví không? Ví thì há miệng ngồi trông tiền về. Tiền đi chẳng giữ lời thề, đi rồi đi mãi có về nữa đâu!
- Lại viêm màng túi đầu tháng à?
- Hiuhiu, anh được thì cho em xin, hay là anh để làm tin trong nhà?
- Thôi cái thơ
văn củ chuối kia đi, em còn nợ anh 12 nghìn tám trăm đồng chưa trả kìa!
- Việt Nam đồng làm gì có 800đ? Phét tó vừa thôi!
- Hôm đấy cô đi mua đồ trong siêu thị nhé!
Lấy hẳn 20 nghìn của anh mua gói kẹo chocolate, tiền dư đưa lại hẳn 7 nghìn hai trăm đồng luôn nhé!
- Người đâu mà tính toán chi li thế? Cứ xoen xoét cái mồm mà kể í?
- Không kể
để em nuốt luôn à?
- Đồ keo kiệt, hừhừ... Sống trong đời sống cần có một tấm lòng...
Nó dẩu môi, tay cầm bút vẽ bậy lên mặt bàn sạch sẽ
- Tiền giặt mặt bàn gồm tiền nước, tiền điện, tiền Omo, tiền Comfort, cả tiền thuê dây phơi nữa, cứ chịu khó vẽ đi rồi tính hẳn vào tiền nợ nhé! Có nghe câu ''Vay chín thì phải trả mười, phòng khi túng lỡ có người cho vay'' bao giờ chưa?
- Anh... !@&%#*/()...
- Chết rồi anh ơiiiiiii, hết sóng gió này qua đi thì phong ba
bão táp khác ập
tới rồi, huhu!
- Gì cơ?
- Hôm trước bị phê bình dưới cờ tội ăn vụng giờ lại bị mời phụ huynh vì tội lôi kéo ban cán sự ăn vụng cùng kìa, huhuuuu
- Lại đem xoài vào lớp à?
- Không, hôm nay em đem mít! Bọn nó xin.
- Thảo nào... Hít một phát là biết ngay! Ngày xưa mẹ em có nêm thức ăn cho em không đấy? Hay là ăn nhạt quá nên em mới thiếu muối như thế?
- Anh có tin em cắn anh không? Em tuổi tuất đấy!
- Cứ thử cắn đi, một dấu răng tính tiền một chai cồn, một miếng băng cá nhân, một chai thuốc làm liền sẹo và ba mũi tiêm ngừa dại nhé!
- Không thèm chơi với anh, logic 0.2 và logic 2.0 nó khác nhau nhiều lắm!
Anh giống như anh lớn của nó, kiêm luôn việc làm bạn. Mặc dù anh cũng chẳng ''người lớn'' hơn nó bao nhiêu nhưng thỉnh thoảng vẫn lấy kinh nghiệm đi trước 1 năm ra mà cho nó ý kiến cá nhân.
Dần dần nó sinh ra thói quen chuyện gì cũng kể cho anh nghe, còn anh thì lúc nào
cũng ''luôn luôn lắng nghe, luôn luôn xoắn xít'' nó, vì hành động cúp học đi ''tâm sự tuổi ô mai'' của nó khiến anh rất bực, tối về nhắn tin kể lể không được à? Đâu phải quen biết ngày một ngày hai không biết số của nhau đâu?
Nhưng bực thì bực cũng chẳng đuổi nó đi được, sáng anh đi học, nó ở nhà trùm chăn ngủ, chiều anh đi trực thì nó vác xác đến trường vẫn tốt hơn việc nó lang thang đầu đường xó chợ nhiều.
Có một ngày...
- Này người yêu ơi anh ở chốn naoooooo? Sao không cho ta nhìn thấy bản mặt của nhauuuuuu?...
- Thôi cái ca lẻ kia đi, đứng trước mặt em đây này, bị loạn thị à mà không thấy cứ thích hỏi lung tung thế?
- Vớ vẩn, anh nhìn anh đi, tướng học sinh mặt phụ huynh, ai mà làm người yêu anh thì đứa đấy bất hạnh quá thể!
- Giờ anh nói anh thích em em có tin
không?
- Thì từ trước đến giờ vẫn thích nhau mà, nhề? Thế bây giờ em nói em yêu anh anh có tin không?
- Lại bày trò gì nữa đây?
- Không, em nói thật mà. Giờ em nói em yêu anh đấy, có tin không thì bảo?
- Hềhề, anh tin...
- Tin thật à?
- ...thì anh là thằng thần kinh có vấn đề!
Nó hậm hực quay mặt đi, vừa đúng lúc tiếng trống tan trường vang lên.
Suốt một tuần sau đó, nó chẳng thèm cúp học nữa, nhờ mẹ viết hẳn đơn xin nghỉ cả tuần, anh nhắn tin cũng không thèm trả lời.
Ban đầu anh còn nghĩ nó đùa dai tí thôi, nhưng đến khi lật sổ báo cáo sĩ số ra, ngày nào ở cột Hs vắng của 11A cũng có tên nó thì anh mới giật mình.
Nó vươn vai cho tỉnh ngủ rồi để nguyên đầu bù tóc rối chạy xuống mở cửa nhà, mồm lầm bầm rủa xả đứa nào chọn giờ linh thiên quá.
- Sao lại là anh?
- Không anh thì là ai?
- Đi chết đi! Đừng có lượn lờ ở đây nữa, tuổi con đỉa à?
- Dỗi à? Anh tình nguyện làm đỉa đấy! Rắc vôi đi rồi hết dỗi nhé! Hêhê
Bao nhiêu uất
ức trào ra, nó xông vào đấm anh túi bụi.
- Anh lên rừng
ở với khỉ đi! Người ta là con gái đấy, người ta tỏ tình trước đấy, người ta chịu ''bất hạnh'' đấy, mà anh...huhu...
- Lúc đấy anh chưa nói hết mà! Thần kinh anh có vấn đề rồi mới tin em đấy, được chưa? Nín đi đừng khóc, nước mắt nước mũi đầy áo anh lại ghi nợ bây giờ!
- Anh ơi!
- Ơi!
- Anh yêu em thật à?
- Ừ!
- Anh ơi!
- Ơi!
- Nếu sau này không còn là người yêu của nhau nữa thì anh gọi em bằng gì?
- Vợ!
- Gì???
Em nợ anh nhiều lắm, trả cả đời chưa hết đâu! Lấy tim anh rồi định trốn tránh trách nhiệm luôn à?
Đừng hòng nhé! :) :)
ST







